Trong làn ngọc mờ sương,
những vân xanh hiện lên như cỏ non mọc ngược vào ký ức.
Không đều, không cố ý đẹp —
chỉ là cách thiên nhiên để lại dấu thở của mình.
Có người nhìn thấy cỏ.
Có người thấy sớm mai còn đẫm hơi trà.
Có người, khi chạm vào, bỗng muốn ngồi yên…
để sống chậm hơn một nhịp.
Lam Thảo dành cho cô gái
thích uống trà trong im lặng,
ngâm thơ không cần ai nghe,
và nhìn giá trị cuộc sống bằng đôi mắt rất dịu.